Chủ Nhật, ngày 10 tháng 3 năm 2013

BẢN SONATA DƯỚI ÁNH TRĂNG

Nhạc sĩ thiên tài Ludwig Van Beethoven là một trong bốn khuôn mặt cô đơn và đau khổ nhất của thế kỉ XIX - ba người còn lại là Nietzsche, Dostoievski và Van Gogh. Trong lời khai từ cho cuốn Anh Em Nhà Karamazov của Fiodor Mikhailovich Dostoievski do Vũ Đình Lưu dịch ra Việt ngữ (NXB Nguồn Sáng - Sài Gòn, 1972), Nguyễn Hữu Hiệu đã nói: “Cùng với Nietzsche, Beethoven, Van Gogh, Dostoievski là một trong bốn Kị sĩ Sấm ngữ của thời hiện đại.”. Tôi nghĩ rằng, cả bốn thiên tài trên đều là những nghệ sĩ vĩ đại của đời sống, nhưng chỉ có triết gia Nietzsche và văn hào Dostoievski mới xứng đáng với danh xưng Kị sĩ Sấm ngữ này. Ngôn ngữ âm nhạc của Beethoven và ngôn ngữ hội họa của Van Gogh làm sao có thể báo hiệu cho buổi triêu dương hay tịch dương của một thời đại sắp đến?

Tôi đã đọc hầu hết những tác phẩm quan trọng của Nietzsche và Dostoievski. Họ chính là những con chim báo điềm dữ, là những nhà tiên tri của thời cận hiện đại. Đi vào khí hậu của họ - nhất là Nietzsche - ta cảm thấy cô đơn đến kinh người, ta thực sự hoảng sợ vì không còn chỗ bám víu, cảm thấy mặt đất dưới chân mình dường như sụt xuống và bị rơi vào hố thẳm, vào khoảng không bao la đến rợn người. Nếu không có một đời sống quân bình và một căn bản đạo học Đông Phương mà đắm chìm vào những tác phẩm của họ thì ta dễ có nguy cơ bị “tẩu hỏa nhập ma”, khủng hoảng và điên loạn như chơi.

Trong lĩnh vực âm nhạc cổ điển, vì không qua trường lớp hẳn hoi mà do tự học và tự nghe nên tôi chỉ là một tay mơ. Với những tác phẩm nhỏ và dễ thì tôi có thể cảm nhận và hiểu được phần nào, nhưng đụng vào những tác phẩm lớn lao, hoành tráng thì tôi đành chịu. Trong lĩnh vực hội họa thì tôi càng mù tịt bởi bên cạnh không có người khải đạo và dẫn dắt mình vào thế giới đầy màu sắc của những họa sĩ bậc thầy. Đó là khoảng trống đã qua của đời tôi trong việc hưởng thụ những thú vui tao nhã của loài người.

Về âm nhạc, con tôi có nhiều may mắn hơn. Con tôi được nghe nhạc cổ điển, học nhạc và chơi keyboard organ từ lúc mới lên 5 tuổi. Khi qua Canada học Tú Tài Quốc Tế ở bậc trung học, cháu được bà mẹ đỡ đầu trả tiền để mời một giáo viên dạy riêng về đàn piano. Đến khi sang Mỹ học tại Princeton University, cháu đã ghi danh để học một lớp sáng tác và một lớp về lịch sử âm nhạc tại đại học này. Tôi thường lấy câu “con hơn cha là nhà có phúc” mà ông bà mình hay nói để an ủi về những sự thiếu may mắn của mình trong cuộc đời này.

Vì muốn đi vào khí hậu cô đơn của Beethoven nên cách đây hơn gần hai mươi năm, tôi đã tập nghe nhạc Beethoven qua một chiếc băng cassette duy nhất. Lúc bấy giờ âm nhạc cổ điển là thứ khó kiếm vô cùng nên cuối cùng tôi đành bỏ dở cuộc chơi. Ngày nay nhờ có Internet, tôi có thể nghe được khá nhiều nhạc của Beethoven và những nhạc phẩm cổ điển từng được hướng dẫn trong cuốn Để Thưởng Thức Âm Nhạc Cổ Điển Tây Phương của Tiến Bách (Tủ sách Nghệ Thuật Hiện Đại - Sài Gòn, 1973) nhưng ngọn lửa đam mê trong tôi đã tắt.

Chiều nay - một buổi chiều đầu xuân hơi lành lạnh - cảm hứng về nhạc Beethoven trỗi dậy và tôi đã nghe lại bản Sonata Dưới Ánh Trăng (Moonlight Sonata) nhiều lần. Nơi tôi đang ở không được tịch lặng, khung cảnh cũng không phải là một đêm trăng sáng dịu, nhưng lòng tôi vẫn ngây ngất. Có cả một câu chuyện huyền thoại về bản Sonata Dưới Ánh Trăng nhưng đó là chuyện khác. Sonata Dưới Ánh Trăng chính là nỗi khắc khoải cô đơn, là cơn bão lòng, là con sóng cuộn dâng trong tâm thức; có lúc êm nhẹ thiết tha nhưng có lúc như trào dâng mãnh liệt - nhất là trong nửa cuối của khúc nhạc.

Thân hữu nào có nhã hứng muốn đi vào vùng khí hậu hơi khắc nghiệt của Beethoven thì xin cùng tôi lên đường.


Trong sự tĩnh lặng của một đêm trăng, ngồi ven hồ hoặc nằm trên một chiếc thuyền trong lòng hồ Phú Ninh mà được nghe Moonlight Sonata của Beethoven và Claire de Lune của Debussy thì thú biết mấy. Hưởng thụ thiên nhiên và âm nhạc như vậy đâu có tốn tiền nhiều, nhưng tìm đâu ra tri âm để cùng ta thưởng ngoạn?

Tam Kỳ, Tiết Vũ Thủy - 2013













Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét