Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

TỪ TRƯỜNG CHUYÊN NGUYỄN BỈNH KHIÊM QUẢNG NAM ĐẾN LESTER B. PEARSON COLLEGE – CANADA



Từ khi phát hiện năng khiếu về ngoại ngữ, tin học và toán học của Quốc, tôi bắt đầu kiếm mọi cách để đưa con tôi đến những chân trời xa xôi và rộng mở hơn. Tôi đã bỏ nhiều thời gian và công sức để tìm hiểu về giáo dục và thông tin du học qua sách báo, và luôn luôn gieo cho Quốc ý nghĩ là cháu sẽ kiếm được học bổng để du học trong một tương lai không xa. Trong những bữa cơm gia đình, tôi thường đem chuyện này ra bàn bạc. Tuy vợ tôi cũng đặt rất nhiều niềm tin ở con mình, nhưng đôi khi lại bảo rằng điều ấy quá cao xa và thiếu thực tế.

Qua nhiều nguồn thông tin, tôi được biết mỗi năm chính phủ Singapore dành khoảng 20 suất học bổng ASEAN cho học sinh đang học lớp 9 hoặc lớp 10 của Việt Nam. Đây là loại học bổng toàn phần, kéo dài bốn năm trung học. Sau bốn năm học tại một trường trung học hàng đầu của Singapore, học sinh sẽ lấy bằng Tú tài Anh (A-Level). Khi lấy được bằng cấp này, học sinh có thể nộp đơn xin học tiếp đại học ở Mỹ, Anh hoặc Singapore. Tuy học bổng dành cho học sinh trung học không ràng buộc người nhận như học bổng ASEAN dành cho bậc đại học, nhưng cũng nằm trong kế hoạch thu hút nhân tài về cho Singapore. Thời gian sau, đọc bài viết của giáo sư Võ Tòng Xuân, tôi biết rõ hơn về kết quả học tập của các học sinh Việt Nam đã du học bằng học bổng ASEAN. Giáo sư cho biết, nhiều em trong lứa học sinh đầu tiên qua Singapore, sau khi học xong chương trình A-Level, đã được các đại học danh tiếng nhất của Hoa Kỳ cấp học bổng để học tiếp và đã có những thành quả tốt đẹp.

Bấy giờ, để tham gia kì thi học bổng ASEAN, trước tiên thí sinh phải có được bộ đơn của Bộ Giáo Dục. Hằng năm, Sở Giáo Dục ở các tỉnh nhận được hai bộ đơn từ Bộ Giáo Dục và chọn ra hai học sinh để dự thi. Học sinh được nhận đơn sẽ hoàn thành bộ đơn để nộp về Bộ Giáo Dục, sau đó được gọi đi Hà Nội hoặc Sài Gòn để dự thi. Tôi đã tìm hiểu về học bổng ASEAN từ khi Quốc đang còn học lớp 7. Nhưng khi hỏi một người có chức vụ tại Sở Giáo Dục tỉnh Quảng Nam thì tôi chỉ nhận được câu trả lời là họ không biết. Với lí do trên, tôi không còn hi vọng gì trong việc tìm kiếm học bổng ở bậc trung học cho Quốc. Về sau tôi mới hiểu rằng, dù Quốc là một học sinh xuất sắc, đã đạt được nhiều thành tích cao trong các kì thi học sinh giỏi cấp tỉnh và từng được nhận Giải thưởng Danh dự tại một trong những trường trung học cơ sở đứng đầu của tỉnh nhà, nhưng sẽ không bao giờ nhận được bộ đơn quý giá này.

Lúc con tôi tham gia cuộc thi Trí Tuệ Việt Nam 2001, để tiện liên lạc với ban tổ chức cuộc thi, máy tính nhà tôi được nối mạng internet. Có thể nói rằng, gia đình tôi là một trong những gia đình đầu tiên ở cái thị xã Tam Kỳ nhỏ bé này dùng internet. Thời đó, bưu điện chưa cung cấp dịch vụ đường truyền băng thông rộng và tốc độ truy cập internet nhanh ADSL như bây giờ nên tôi phải dùng loại internet quay số VNN1260. Loại internet này rất chậm và hay trục trặc nên mỗi lần vào được website thì tốn nhiều thời gian, do vậy tôi rất nóng ruột khi vào mạng để tìm kiếm thông tin. Mỗi lần thanh toán hóa đơn điện thoại tôi thấy thật tiếc tiền, bởi tôi phải trả khá nhiều tiền cho dịch vụ này - khoảng nửa chỉ vàng mỗi tháng. Cước phí được tính từng phút nên ngày ấy internet là thứ vô cùng xa xỉ. Tuy tiết kiệm mọi thứ, nhưng đối với những nhu cầu cần thiết như sách vở và internet thì tôi lại tỏ ra hào phóng. Bây giờ nghĩ lại, nếu lúc ấy tôi coi trọng đồng tiền, không chịu mua máy vi tính cho con và không nối mạng internet thì có thể tư duy toán học của cháu chưa phát triển kịp thời, và tôi cũng bỏ mất cơ hội tìm được học bổng cho con.

Hằng ngày tôi đều vào internet để đọc báo và tìm kiếm thông tin học bổng du học ở bậc trung học. Tôi để máy ở nhà trước, vừa xem thông tin vừa bán sản phẩm của Vinamilk. Nhiều khi đang say sưa tìm kiếm, tôi mong lúc đó khách đừng đến mua hàng. Những người buôn bán đều mong muốn có khách hàng, nhưng khi tôi đã tập trung vào việc khác thì chuyện lợi nhuận không được đặt lên hàng đầu. Phần đông, thiên hạ đều lo chuyện thực tế trước mắt, còn tôi luôn ước mơ chuyện xa xôi. Nhưng rồi, ước mơ cháy bỏng của tôi cũng trở thành sự thực.

Có những giây phút cuộc đời mình bỗng lóe lên một niềm hi vọng lớn lao và một nỗi khát khao tựu thành những điều mình từng cưu mang trong tâm tưởng. Tôi đã trải qua những giây phút như thế!

Như thường lệ, sáng ngày 17/02/2005, tôi vào trang web của báo điện tử Vietnamnet, việc đầu tiên tôi đọc những thông tin ở mục mà mình có nhiều sự quan tâm là giáo dục. Hôm đó, tiêu đề Học bổng quốc tế 40.000 USD cho học sinh lớp 11 hiện ra đã làm tôi ngạc nhiên và vô cùng thích thú. Nội dung bài viết hiện rõ như sau:

Năm nay là năm thứ tư Chương trình học bổng các trường Thế giới Liên kết hoạt động trở lại tại Việt Nam. Đây là chương trình học bổng toàn phần hai năm trị giá hơn 40.000 USD để lấy bằng Tú tài Quốc tế tại một số trường trong tổng số 10 trường Thế giới Liên kết trên khắp thế giới.

Trong ba năm qua, tổng cộng đã có năm nữ sinh và một nam sinh từ cả ba miền Bắc - Trung - Nam đã được gửi sang học tập tại Trường Lester Pearson ở Canada, Trường Adriatic ở Italia, Trường Mahindra ở Ấn Độ.

Năm nay, Trường Pearson ở Canada, Trường Li Po Chun ở Hồng Kông, Trường Adriatic ở Italia và Trường Mahindra ở Ấn Độ dành BỐN suất học bổng toàn phần cho các học sinh lớp 11 có kết quả học tập suất sắc và có niềm yêu thích đặc biệt và cam kết vào các công việc của cộng đồng.

Một y ban Quốc gia điều hành chương trình này đã được thành lập vào năm ngoái dưới sự điều phối của ông David Baird, Trường Quốc tế Liên Hợp Quốc tại Hà Nội. Năm nay ủy ban sẽ phối hợp chặt chẽ với Trường Quốc tế Liên Hợp Quốc tại Hà Nội. Ủy ban này sẽ chịu trách nhiệm truyển chọn thí sinh và gây quỹ để trang trải các chi phí có liên quan đến chương trình này hoặc để tạo ra nhiều học bổng hơn cho các sinh viên Việt Nam.

Hạn chót để nộp hồ sơ là ngày 18-3-2005. Ban tuyển chọn Học bổng các Trường Thế giới Liên kết, địa chỉ liên hệ: Trường Quốc tế Liên Hợp Quốc Hà Nội GPO Box 313, Hà Nội, Việt Nam.

Để biết thêm thông tin và nhận bản đăng ký tham gia chương trình học bổng, xin liên hệ qua email với ông David Baird theo địa chỉ email: dbaird@unishanoi.org  hoặc cô Vũ Thị Hải Anh, Đại sứ quán Canada tại Hà Nội, theo địa chỉ email: haianh.vuthi@international.gc.ca.

Có những giây phút cuộc đời mình bỗng lóe lên một niềm hi vọng lớn lao và một nỗi khát khao tựu thành những điều mình từng cưu mang trong tâm tưởng. Tôi đã trải qua những giây phút như thế.

Thời gian từ khi biết được thông tin học bổng Tú Tài Quốc tế đến khi kết thúc thời hạn nộp đơn chỉ trong vòng một tháng. Bởi vậy tôi phải nhanh chóng liên lạc với ban tuyển chọn học bổng để biết thêm thông tin và xin bộ đơn qua mạng. Sau khi nhận được bộ đơn, tôi và Quốc đã gấp rút hoàn thành các yêu cầu của bộ đơnGiai đoạn này Quốc đang học lớp 11, một số yêu cầu của ban tuyển chọn được ghi rõ trong bộ đơn đã được các thầy cô giáo trong nhà trường tận tình giúp đỡ. Ngày 03 tháng 03 năm 2005 bộ hồ sơ được hoàn thành, tôi gửi ngay ra Hà Nội bằng dịch vụ chuyển phát nhanh. Đến ngày 11 tháng 03 năm 2005, tôi nhận được phản hồi của bưu điện là hồ sơ đã được giao cho người nhận. Vậy là gia đình tôi yên tâm và chờ đợi.

Khi điền đơn xin xét tuyển, Quốc đã chọn nguyện vọng học các trường theo thứ tự: 1. Canada, 2. Italia, 3. Hồng Kông, 4. Ấn Độ. Nhờ có những thành tích cao trong học tập, khả năng nghe nói tiếng Anh khá trôi chảy, và thêm nhiều hoạt động ngoại khóa, tôi hi vọng Quốc có thể kiếm được học bổng này. Tuy vậy tôi không dám mơ ước là Quốc sẽ được ban tuyển chọn tiến cử đến Trường Lester B. Pearson, Canada để học tậpEm nào nộp đơn cũng chọn trường này làm nguyện vọng số một, vì thế sẽ có sự cạnh tranh rất ác liệt. Quốc chỉ là học sinh trường chuyên ở một tỉnh lẻ, chỉ tự học nghe nói tiếng Anh trên máy vi tính nên có thể bị hạn chế về giao tiếp. Về mặt giao tiếp bằng tiếng Anh, tôi lo rằng Quốc không thể bằng các học sinh tại các trường chuyên nổi tiếng tại Sài Gòn và Hà Nội, cho nên tôi chỉ mơ ước Quốc sẽ được đến Hồng Kông hoặc Ấn Độ mà thôi. Tuy các Trường Thế giới Liên kết (United World Colleges - UWC) đều có chất lượng đào tạo ngang nhau nhưng hầu hết học sinh đều muốn đến một nước nói tiếng Anh để học tập.

Trong khi chờ đợi, Quốc đã lần lượt tham gia kì thi học sinh giỏi toán cấp Quốc gia dành cho học sinh lớp 12 và kì thi Olympic 30/4 dành cho học sinh đang học lớp 11. Trong lúc đang chuẩn bị thi Olympic 30/4 tại thành phố Hồ Chí Minh, Quốc được thầy dẫn đi thi báo cho biết là cháu đã đạt được giải Nhì toán Quốc gia trong kì thi trước đó. Hai ngày sau, Quốc tiếp tục đạt huy chương Vàng toán học trong kì thi Olympic 30/4 này. Trong những năm đó, những học sinh đạt từ giải Ba cấp Quốc gia trở lên đều được tuyển thẳng vào đại học mà không cần qua kì thi tuyển. Khi biết tin Quốc được giải Nhì toán Quốc gia, vợ chồng tôi vô cùng vui mừng, vì Quốc sẽ được bảo lưu kết quả này cho năm sau. Và như vậy khi học lớp 12, Quốc không bị kì thi đại học gây áp lực. Quốc sẽ dành toàn công sức cho việc học tiếng Anh để dự thi vào Đại học Quốc gia Singapore (NUS) và Đại học Công nghệ Nangyang (NTU) của Singapore.

Với những những kết quả khả quan như trên, tôi đã nhanh chóng bổ sung thông tin quý giá của Quốc cho ban tuyển chọn. Niềm hi vọng từng được lóe sáng, bấy giờ lại ngùn ngụt cháy trong tôi. Đúng như dự đoán của gia đình tôi, chiều ngày 27 tháng 04 năm 2005, ban tuyển chọn thông báo qua điện thoại cho con tôi  sau khi xét duyệt tất cả hồ sơ đã nộp, Quốc nằm trong số 11 em được vào vòng phỏng vấn. Ban tuyển chọn còn cho Quốc biết là họ đã gửi thông tin về ngày giờ và địa điểm phỏng vấn vào địa chỉ email của tôi, lúc đó Quốc chưa dùng email để liên lạc với người khác.

Sau khđọc thông tin từ hộp thư điện tử của mình, tôi liền mua vé máy bay khứ hồi Đà Nẵng - Hà Nội cho hai cha con. Trưa ngày 05 tháng 05 năm 2005, cha con tôi đi Đà Nẵng  đáp máy bay ra Hà Nội. Để thuận tiện cho cuộc phỏng vấn vào sáng ngày 07 tháng 05 năm 2005, vừa đến nơi tôi thuê một chiếc taxi chở đến một khách sạn gần địa điểm phỏng vấn và thuê ngay phòng ở. Nhằm tránh những trở ngại không lường trước do việc đi lại và ăn uống gây ra, từ lúc đến nơi cho tới khi đi phỏng vấn, Quốc không ra khỏi phòng. Trong khoảng thời gian ấy, hai cha con tôi chỉ ăn bánh lạt với phô mai và uống sữa tươi đã đem theo. Tôi chỉ đi ra ngoài hai lần, một lần đi bộ đến nơi phỏng vấn để biết trước đường đi nước bước, một lần đi bằng xe ôm xuống phố chính để mua sách luyện thi bằng tiếng Anh vào NUS và NTU. Mục đích của việc mua sách là nhằm dự phòng cho việc: nếu Quốc không kiếm được học bống trong lần này thì sang năm Quốc sẽ thi vào các đại học của Singapore.

Sáng ngày 07 tháng 05 năm 2005, tôi và Quốc đi bộ đến địa điểm phỏng vấn. Trong khi ngồi chờ ban tuyển chọn gọi từng thí sinh vào phỏng vấn bằng tiếng Anh, tôi đã trao đổi sơ qua với các phụ huynh và học sinh khác. Qua trò chuyện, tôi thấy Quốc đạt được nhiều thành tích học tập hơn các em khác, cho nên tôi càng hi vọng và tin tưởng ở Quốc. Đến lượt Quốc vào phỏng vấn, tôi ngồi ở bên ngoài và hồi hộp chờ đợi. Khoảng hai mươi phút sau, tôi nghe những tiếng cười ồ lên của hội đồng phỏng vấn. Sau cuộc phỏng vấn bằng tiếng Anh kéo dài khoảng bốn mươi lăm phút, Quốc trở ra với một nụ cười rạng rỡ. Lúc ấy, tôi nghĩ rằng có lẽ học bổng đang ở trong tầm tay của Quốc rồi.

Khi về khách sạn, tôi hỏi Quốc là tại sao lại có những tiếng cười lớn trong lúc đang phỏng vấn. Quốc bảo rằng, ban tuyển chọn đã hỏi là Quốc có đi chơi đâu ở thủ đô Hà Nội không. Quốc thực thà trả lời, vì lo lắng cho cuộc phỏng vấn cho nên chẳng dám đi chơi đâu cả. Khi trả lời xong, cả sáu người trong hội đồng đều cười rộ lên. Trước khi cuộc phỏng vấn kết thúc, hội đồng cho thí sinh đặt một câu hỏi. Quốc đã hỏi hội đồng phỏng vấn là bao giờ sẽ có kết quả. Ban tuyển chọn bảo là vào thứ hai tuần tới (ngày 09 tháng 05 năm 2005) thì sẽ có kết quả chính thức. Chiều hôm đó, cha con tôi bay về lại Đà Nẵng, rồi trở về Tam Kỳ. Địa điểm phỏng vấn nằm ở vùng ven thành phố, vì vậy tuy mang tiếng là đi Hà Nội nhưng Quốc chẳng biết một chút gì về Hà Nội cả. 

Với hi vọng tràn đầy, gia đình tôi chờ đợi kết quả học bổng. Trưa hôm sau, chủ nhật (ngày 08 tháng 05 năm 2005), tiếng chuông điện thoại bàn nhà tôi reo lên, tôi cầm ngay điện thoại. Một giọng nữ người Hà Nội bảo với tôi là cho cô gặp em Hồ Phú Quốc. Tôi đoán chắc cô đang ở bên kia đường dây là người của ban tuyển chọn, linh tính báo cho biết, đây là một điềm lành. Lúc ấy Quốc đang ngủ trưa, tôi vào nhà trong gọi ngay cháu dậy, Quốc liền chạy nhanh ra để nghe điện thoại. Quốc được cô ấy cho biết, cô là người trong ban tuyển chọn, có trách nhiệm thông báo cho Quốc biết tin là cháu đã được hội đồng tuyển chọn tiến cử đến học tại Lester B. Pearson College. Cô còn hỏi thêm rằng, khi nhận được thông tin này cháu có ngạc nhiên không. Quốc trả lời rằng cháu rất ngạc nhiên, vì cứ nghĩ là ngày mai mới có kết quả và không dám mơ ước là mình sẽ được chọn đi Canada. Cô ấy nói tiếp, cháu rất xứng đáng để nhận được học bổng này. Sau cuộc điện thoại lịch sử này, niềm vui của gia đình tôi như được vỡ òa.

Ngày hôm sau, con tôi nhận được một email từ ông David Baird - Chủ tịch Ủy ban UWC Việt Nam. Email được viết bằng tiếng Anh, nội dung như sau:

Ngày 09/05/2005

David Baird

Chủ tịch Ủy ban UWC Việt Nam

Quốc thân mến,

Chúng tôi muốn giới thiệu bạn một học bổng để đến học tại trường Lester B. Pearson UWC trong năm học 2005/2006 cũng như năm học 2006/2007. Bạn đã gây ấn tượng với tất cả chúng tôi trong cuộc phỏng vấn vừa qua và chúng tôi đã nhất trí trong việc giới thiệu bạn cho học bổng Pearson. Học bổng này có giá trị trên 50.000 USD và sẽ là một kinh nghiệm tuyệt vời đối với bạn.

Nếu bạn chấp nhận học bổng này, tôi yêu cầu bạn liên hệ với tôi qua email càng nhanh càng tốt để chúng tôi có thể bắt đầu tiến hành xin thị thực nhập cảnh và giới thiệu bạn cho trường. Chính trường sẽ là nơi quyết định nhận vào một cách chính thức.

Một lần nữa, chúng tôi xin chúc mừng trên thành tích học tập xuất sắc và cho cơ hội lí thú đang nằm ở phía trước của bạn. Bạn sẽ thích thú Pearson rất nhiều.

Trân trọng,

David Baird

Hiệu trưởng Trường Quốc Tế Liên Hiệp Quốc

Hà Nội, Việt Nam

 

Khoảng vài ngày sau, Quốc nhận một phong bì lớn từ cô Vũ Thị Hải Anh - nhân viên của Đại Sứ Quán Canada tại Hà Nội. Phong bì gồm có thư của cô Vũ Thị Hải Anh, đơn xin visa (thị thực nhập cảnh) vào Canada và giấy tờ hướng dẫn xin visa. Cô Vũ Thị Hải Anh là một người rất cởi mở và nhiệt tình. Bất cứ khi nào Quốc có điều thắc mắc và cần tìm hiểu thì cũng được cô giải thích một cách tận tình và cặn kẽ. Nếu không có sự giúp đỡ của cô Hải Anh, trong buổi đầu ấy chúng tôi sẽ rất lúng túng trong việc làm đơn và nộp đơn xin visa.

Khoảng một tuần sau khi nhận được thư của cô Hải Anh, Trường Lester B. Pearson gửi một phòng bì lớn theo dạng chuyển phát nhanh đến nhà tôi. Phong bì bao gồm thư mời nhập học, một số giấy tờ liên quan đến việc xin visa và cuốn sách mỏng giới thiệu về nhà trường. Gia đình chúng tôi bắt đầu tiến hành làm đơn và tôi đến nộp đơn xin visa cho Quốc tại Lãnh sự quán Canada ở thành phố Hồ Chí Minh. Tiếp theo đó, Quốc đi khám sức khỏe tại Đà Nẵng theo sự yêu cầu và chỉ định của Lãnh sự quán Canada. Sau khi hoàn thành các thủ tục, một thời gian ngắn Quốc nhận được visa nhập cảnh vào  Canada.

Thế là mọi việc đã diễn ra một cách mau chóng và thuận lợi. Sau bao ngày lo lắng về những việc trở ngại có thể xảy ra, tôi thở phào nhẹ nhõm và hoàn toàn yên tâm cho chuyến xuất ngoại của Quốc sắp đến. Tôi đặt vé máy bay khứ hồi Canada cho Quốc, và vợ chồng tôi chuẩn bị hành trang cho cháu lên đường. Ba tháng hè trôi qua thật nhanh, ngày 29 tháng 08 năm 2005 tôi đưa Quốc vào Sài Gòn, ngày 02 tháng 09 năm 2005 tôi tiễn Quốc đến sân bay Tân Sơn Nhất để bay sang Canada.

Con tôi xa quê hương, người thân và bạn bè khi mới tròn mười bảy tuổi. Ở lứa tuổi ăn chưa no lo chưa tới, con chim non đã bắt đầu rời xa tổ ấm để bay đến một vùng trời xa lạ. Với tôi, giao phó đứa con trai độc nhất và chưa trưởng thành của mình cho người khác dạy dỗ là cả một vấn đề lớn.  

Nhờ đã tìm hiểu thấu đáo về sứ mệnh giáo dục và môi trường sinh sống dành cho học sinh của hệ thống các Trường Thế giới Liên kết - nhất là của Trường Lester B. Pearson, Canada, tôi hoàn toàn yên tâm và tin tưởng. Mục đích giáo dục của hệ thống UWC là đem những người trẻ tuổi trên khắp thế giới vào trong một cộng đồng, cùng chung sống và học tập, cùng giao lưu văn hóa nhằm tạo ra sự hiểu biết và thúc đẩy hòa bình trên thế giới trong tương lai. Về mặt kiến thức, Tú Tài Quốc Tế (International Baccalaureate - IB) là một chương trình chuyên sâu và toàn diện của bậc trung học phổ thông. Ngoài ra, IB là chương trình tú tài được đánh giá cao nhất trên thế giới. Khi tuyển sinh, các đại học hàng đầu của Bắc Mỹ và Châu Âu thường ưu tiên cho những thí sinh đã theo học chương trình này. Hệ thống giáo dục của UWC chính là môi trường giáo dục lí tưởng mà từ lâu tôi hằng mong ước.

Dù xa quê hương, người thân, bạn bè và môi trường quen thuộc nhưng Quốc vẫn không có gì lo lắng và ưu tư gì nhiều. Lúc rời gia đình để vào Sài Gòn hoặc khi chuẩn bị vào phòng cách ly ở sân bay, Quốc vẫn không tỏ ra bịn rịn gì cả. Mặc dù hơi buồn vì phải xa đứa con trai thân yêu, nhưng tôi cảm thấy rất vui vì nhận ra con mình đã trưởng thành, độc lập và mạnh mẽ. Đối với Quốc, giấc mơ được đến những chân trời xa lạ để tiếp thu những tinh hoa của xứ người dần dần trở thành hiện thực.

Cơ hội tốt đẹp nhiều khi chỉ đến với trong đời người một vài lần, nếu ta không kịp nắm bắt thì sẽ vô cùng uổng phí. Cơ hội đã đến với Quốc một cách bất ngờ và đột ngột, nhưng nếu gia đình tôi không có sự chuẩn bị cho Quốc từ nhiều năm trước thì cơ hội có một không hai này đã vụt khỏi tầm tay. Trước đây học bổng của UWC chưa được phổ biến rộng rãi trên mạng internet nên tôi chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để cháu kiếm được học bổng đại học tại Singapore, và không bao giờ mơ ước con mình sẽ được học đại học ở Hoa Kỳ. Không ngờ, chuyện du học của con tôi đã đến sớm hơn dự tính.

Ủy ban UWC Việt Nam và Trường Lester B. Pearson đã chắp thêm đôi cánh ước mơ để sau đó con tôi có thể bước vào một trong những đại học danh tiếng nhất của thế giới là Đại học Princeton. Ủy ban UWC Việt Nam được thành lập vì mục đích phi lợi nhuận nhằm giúp đỡ cho con em nước Việt có cơ hội tiếp xúc, giao lưu với bạn bè năm châu và được thụ hưởng một nền giáo dục toàn diện nhất. Rời xa Trường Chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm, Quảng Nam để đến học tập tại Trường Lester B. Pearson, Canada là một bước ngoặt vô cùng quan trọng, bước ngoặt này đã làm thay đổi toàn bộ cuộc đời của Quốc. Kể từ đó, nhiều cơ hội khác đã đến và nhiều cánh cửa đã mở rộng để chào đón Quốc.

Để có được chút thành quả như ngày hôm nay, con tôi đã được rất nhiều người giúp đỡ. Trước tiên là những người trong Ủy ban UWC Việt Nam - nhất là cô Vũ Thị Hải Anh. Trong tinh thần tự nguyện, những người của ủy ban tuyển chọn có một tấm lòng hoàn toàn vô tư, trong sáng và công bằng. Tiếp theo là Trường Lester B. Pearson, nơi đã cấp học bổng toàn phần cho Quốc theo học hai năm Tú Tài Quốc Tế. Các thầy cô tại Trường Lester B. Pearson đã từng hướng dẫn và giúp đỡ tối đa để Quốc có thể mở được cánh cửa của Đại học Princeton tại Hoa Kỳ. Tỉ phú người Mỹ Shelby Davis đã cấp học bổng toàn phần Davis Scholarship để con tôi theo học bốn năm tại Đại học Princeton. Còn nhiều người nữa nhưng tôi không thể nào kể ra cho hết.

Sau một năm học tại Canada, Quốc về nhà nghỉ hè, chuẩn bị ôn thi những chứng chỉ mà các đại học Mỹ yêu cầu như TOEFL và SAT. Điều quan trọng là hoàn chỉnh những bộ hồ sơ “thật đẹp”, để khi qua Canada Quốc không còn bận bịu gì đến việc làm hồ sơ giấy tờ gì nữa, mà chỉ chú tâm vào học cho tốt trong năm cuối của chương trình. Lúc nộp hồ sơ vào các đại học của Mỹ, các học sinh theo học chương trình IB chưa thi tốt nghiệp, vì vậy nhà trường sẽ gửi cho ban tuyển sinh một bảng dự đoán điểm IB của học sinh dự tuyển. Quốc được các thầy cô giảng dạy dự đoán điểm IB của mình là 41/42, đây là điểm dự đoán gần như tối đa. Khi thi tốt nghiệp IB, sáu môn thi của Quốc đều đạt điểm tối đa là 7 điểm, như vậy Quốc đã tốt nghiệp IB với số điểm tuyệt đối là 42/42.

Những dòng chữ được viết ở trên là để thay lời cảm tạ những ân nhân mà gia đình chúng tôi không thể nào quên. Câu “trùng trùng duyên khởi” của nhà Phật không thể nào sai. Hiểu theo nghĩa hẹp nhất của cụm từ này là hàng ngàn, hàng vạn nhân duyên hội tụ thì mới có thể tạo nên được những điều kì diệu cho Quốc. Tôi luôn nguyện ước là sau khi đã nhận lãnh được những điều quý báu từ lòng nhân ái của nhiều người, trong một tương lai không xa, Quốc sẽ đáp đền tiếp nối và mang lại cho người khác những điều tốt đẹp hơn. Phải chăng đây cũng là sứ mệnh mà hệ thống các Trường Thế giới Liên kết đã và đang thực hiện?



Tam Kỳ, Tiết Xuân Phân, Quý Tỵ - 2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét