Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013

VÀNG PHAI MẤY LÁ - ĐOÀN CHUẨN

Tối qua, tình cờ tôi gặp bạn cũ trong khung cảnh văn nghệ trà dư tửu hậu. Mặc dầu không uống một giọt rượu bia nào để có được nguồn cảm hứng nhưng bạn bè vẫn ép tôi đàn hát cho vui.

Cũng đã lâu, tôi không còn cầm đàn guitar để hát những bài nhạc mình từng yêu thích từ thuở thanh xuân nên ngón đàn lóng ngóng và giọng ca không còn quyến rũ như xưa. Tuy vậy, để chiều lòng bạn, tôi cũng hát vài bài nhạc của Đoàn Chuẩn - ông hoàng nhạc trữ tình của dân tộc Việt. Một người bạn của bạn mà tôi mới gặp lần đầu lại rất thích nhạc của Đoàn Chuẩn nên khi tôi vừa hát xong hai nhạc phẩm Lá Thư và Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay thì liền hỏi tôi có biết bài Vàng Phai Mấy Lá (Vĩnh Biệt hay Bài Ca Bị Xé) của Đoàn Chuẩn không. Thực tình, tôi chưa từng nghe tên bài nhạc này nên mới bảo rằng tôi không hề biết. 

Thời tôi còn trẻ tuổi, Đoàn Chuẩn là một trong những nhạc sĩ mà tôi yêu mến nhất vì thế tôi thuộc khá nhiều nhạc của ông. Trong thời buổi ấy, nhạc phẩm của các nhạc sĩ thành danh thời tiền chiến và các nhạc sĩ thành danh của miền Nam trước năm 1975 rất khó tìm nên tôi không thể nào biết hết cho được - dù tôi đã bỏ nhiều công sức để sưu tập. Hôm nay nhờ vào sự bùng nổ thông tin trên internet, thế giới đã trở thành "phẳng" nên dù ở bất kì xó xỉnh nào thì việc tìm kiếm thông tin cũng dễ dàng và nhanh chóng hơn xưa rất nhiều.

Khi chia tay bạn bè, vừa về đến nhà tôi liền mở máy tính, vào internet và được nghe bài Vàng Phai Mấy Lá qua giọng ca rất tuyệt vời của Ánh Tuyết ngay. Đây là một trong những nhạc phẩm cuối cùng mà Đoàn Chuẩn sáng tác để tặng cho người ca sĩ nổi danh đất Hà thành là Thanh Hằng vào thập niên 1950, nhưng mới được công bố khoảng mười năm trở lại đây. Mặc dù tôi đã không còn nghe nhạc tình từ rất lâu nhưng chất liệu cổ kính và những chuyện cũ tích xưa tuyệt đẹp trong Vàng Phai Mấy Lá vẫn để lại dấu ấn tươi đẹp trong tôi.

Tam Kỳ, Tiết Lập Đông, Quý Tỵ - 2013



Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

KHI LẮNG NGHE LỜI VÀNG TỪ CÁC BẬC GIÁC NGỘ

Sau nhiều năm khắc khoải với nỗi khổ đau hiện sinh, luôn luôn sống với sách vở và chính mình hơn là với xã hội, chàng trực nhận ra một điều vô cùng quan trọng:

"Nếu kẻ nào đắm mình liên tục và cuồng nhiệt trong khu rừng kinh sách của các bậc Giác Ngộ trong một thời gian dài thì kẻ đó sẽ tận hưởng được dòng nước thiêng từ suối nguồn của cực lạc. Tuy đang sống trong cuộc đời nhưng hắn đã không còn thuộc về cuộc đời này nữa; những câu chuyện lợi danh, những tình cảm thế nhân và khoái lạc thân xác cũng sẽ không còn quyến rũ được hắn."

Những bậc Giác Ngộ đó là ai? Họ chính là Đức Phật, Lão Tử, Huệ Năng, Liên Hoa Sanh - Padmasambhava, Jetsun Milarepa, Tuệ Trung Thượng Sĩ, Jiddu Krishnamurti, Nisargadatta Maharaj... Trong các vị này, Tuệ Trung Thượng Sĩ là bậc thầy của Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông - vị vua sáng lập ra dòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử. Ngoài ra, Tuệ Trung Thượng Sĩ còn là một Thiền Sư Cư Sĩ vĩ đại nhất của dân tộc Việt.

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

TRƯỜNG CA HỘI TRÙNG DƯƠNG - TIẾNG SÔNG HƯƠNG

Trường ca Hội Trùng Dương được nhạc sĩ Phạm Đình Chương sáng tác vào giữa thập niên 1950. Trường ca Hội Trùng Dương gồm ba phần về ba dòng sông lớn - Tiếng Sông Hồng, Tiếng Sông Hương, Tiếng Sông Cửu Long - tượng trưng cho ba miền của nước Việt mến yêu.

Phạm Đình Chương là một tên tuổi lớn của nền tân nhạc Việt Nam. Trong Trường ca Hội Trùng Dương, ông đã dùng phương pháp kí âm của Tây Phương để ghi lại âm hưởng dân ca của ba miền Bắc, Trung, Nam. Tiếng nói của ba dòng sông chính là tiếng nói tâm tình của người dân những xứ này về khung cảnh thanh bình, về kế dân sinh, về những khó khăn và hiểm họa từ thiên nhiên và giặc ngoại xâm... Trường ca để đời này đã thành công rực rỡ sau khi được ban Hợp Ca Thăng Long trình diễn.

Trong những ngày miền Trung bị bão lụt hoành hành dữ dội, tôi bỗng nhớ đến Tiếng Sông Hương trong Hội Trùng Dương. Với tôi, Tiếng Sông Hương đã đồng vọng với tiếng nói hai con sông lớn Vu Gia và Thu Bồn của xứ Quảng nghèo khó. Chiến tranh đã qua đi khá lâu, người dân nơi đây tuy đã được hưởng cảnh thái bình nhưng "ông trời" vẫn còn làm khốn đốn họ bằng những cơn bão lụt hằng năm.

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

VỀ MỘT NHÀ GIÁO MẪU MỰC

Chiều nay, tôi vào mạng để xem có thước phim nào về GS. Dương Thiệu Tống được đưa lên youtube không thì may mắn thay, tôi đã tìm được một phim tài liệu nói về cuộc đời dạy học và nghiên cứu về giáo dục của GS. Dương Thiệu Tống. Tôi thực sự xúc cảm khi được nhìn thấy những hình ảnh sống động của vị thầy luôn tận tâm, tận lực với nền giáo dục nước nhà cho đến hơi thở cuối cùng. Giờ đây bóng dáng hình hạc xương mai ấy đã trở về với cát bụi, nhưng ngọn lửa trong tim ông vẫn rực sáng một góc trời.

Nếu trong cuộc đời đi học của mình, tôi có diễm phúc được học với một vị thầy giống như thầy Dương Thiệu Tống thì có lẽ cuộc đời tôi đã hoàn toàn rẽ sang một ngả khác. Dường như, hầu hết bạn bè cùng trang lứa với tôi trưởng thành trong một giai đoạn giao thời - một giai đoạn khó khăn của lịch sử - nên hoàn toàn mất đi định hướng và đã bị cơn gió đời thổi giạt, quay cuồng như những chiếc lá thu rơi. Âu đó là số phận! Giả sử có kiếp sau, nếu "hậu thân" của tôi không có duyên được làm một tu sĩ chân chính thì tôi xin nguyện ước được làm một thầy giáo mẫu mực.

Mỗi khi tiếp xúc với người lạ, không hiểu vì sao mà cứ mười người thì hết bảy, tám người nghĩ tôi là nhà giáo. Trong số bảy, tám người đó, có vài ba người lại gọi tôi bằng thầy, và vì thế tôi phải thường cải chính. Tuy không phải là thầy giáo nhưng tự trong căn để, tôi thấy mình có "cái nghiệp" làm thầy. Nói đúng hơn, tôi đã từng làm thầy giáo tại gia - áp dụng triết lí giáo dục của nhiều nhà giáo dục - để nuôi dạy đứa con thành người. Tôi là thứ dân ngoại đạo nhưng luôn có những quan tâm đặc biệt về giáo dục. Phải chăng đây cũng là định mệnh?